sleepingvietnam:

000020f (by một vốc nắng)

t-i-i-w-h-y-i:

Yêh -.-

(Source: c-cassandra)

“That old September feeling, left over from school days, of summer passing, vacation nearly done, obligations gathering, books and football in the air … Another fall, another turned page: there was something of jubilee in that annual autumnal beginning, as if last year’s mistakes had been wiped clean by summer.”
Wallace Stegner (via h-o-r-n-g-r-y)

(Source: delta-breezes)

Thật buồn khi biết người ta không còn yêu mình nữa.

Giống như giật mình thức dậy sau một giấc ngủ trưa và nhìn ra ngoài thấy trời đang mưa. Rõ ràng là sự u uẩn ấy nó không mạnh mẽ, nó không cồn cào nhưng nó dai dẳng vì bạn biết, ngay bây giờ, ngay lúc này, cho dù bạn có hét lớn lên rằng em yêu anh lắm, người ta cũng chẳng bao giờ nghe thấy tiếng bạn.

Khi một tình yêu chết đi, điều đáng tiếc nhất, tôi nghĩ không phải là sự đổ vỡ vì ai cũng có thể tiếp tục làm việc, ăn, ngủ, gặp gỡ, facebook, email, hôn, cười, nói dối.

Điều đáng tiếc nhất chắc chắn là sự thất vọng ở trong lòng…

Hoàng Yến (via tai-to-oct9thofmine)

(Source: october-kiss)

(Source: gypsywingstofly)

em-trong:

Human of Nhà Tôi.- Ki, mày yêu ai nhất?
- Yêu bà nhất. Bà chiều Ki nhất.
- Bố cũng chiều mày cơ mà?
- Nhưng bà cho Ki ôm, xong bà ôm Ki.
- Thế sao hôm trước bà sang mày lại cắn con Quýt?
- Tại nó giành ôm bà. Bà của Ki, không cho đứa nào chung hết.

em-trong:

Human of Nhà Tôi.

- Ki, mày yêu ai nhất?

- Yêu bà nhất. Bà chiều Ki nhất.

- Bố cũng chiều mày cơ mà?

- Nhưng bà cho Ki ôm, xong bà ôm Ki.

- Thế sao hôm trước bà sang mày lại cắn con Quýt?

- Tại nó giành ôm bà. Bà của Ki, không cho đứa nào chung hết.

(Source: adiloves)

phannettenguyen:

ruineshumaines:

Liz Climo on Tumblr.

Previoulsy: 1 - 2

Too cute